Bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ

Hôm nay, tôi về thăm ngôi trường cấp 2 thân yêu của tôi, sau hai mươi năm xa cách...

Hãy làm bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ (mẫu số 1).

Hôm nay, tôi về thăm ngôi trường cấp 2 thân yêu của tôi, sau hai mươi năm xa cách...Giờ đây tôi đã trở thành một giáo viên dạy trường cấp 2 ở Hà Nội, cũng đã lập gia đình và có 2 người con. Hôm nay được trở về thăm trường, lòng tôi xao xuyến và nôn nao vô cùng. 


Ngồi trong xe ô tô, tôi chợt nhận ra bóng dáng ngôi trường cũ hiện ra thân thương, quen thuộc vô cùng dù nó đã thay đổi khá nhiều..Vì đến sớm nên sân trường khá vắng lặng. Tôi lặng lẽ đi dạo quanh sân, ngắm nhìn từng hàng caya, lớp học. Ôi, cây bàng ngày xưa khi tôi học mới chỉ bé tí mà nay đã trở thành một cây bàng trưởng thành cao bằng hai tầng lớp học Ngôi trường đã xây thêm nhiều lớp học mới, có phòng ăn, phòng bán trú, phòng thí nghiệm, khang trang hiện đại hơn rất nhiều. Trường còn có cả thư viện lớn dành cho giáo viên và học sinh nữa. Nhưng, dù đã hai mươi năm xa cách, dù có bao lớp học sinh đến rồi lại đi, thì ngôi trường vẫn thế, vẫn chẳng thay đổi gì trong suy nghĩ của những thế hệ học sinh đã từng trưởng thành nơi đây. 

Đã đến giờ tan trường, học sinh ra từ các phòng học, nô đùa gọi nhau í ới, hồn nhiên như chúng tôi ngày trước. Tôi chờ cho học sinh về hết, bước dần lên cầu thang, tôi tìm lại phòng học cuối tầng hai, nơi ngày xưa năm mươi tư đứa học trò chúng tôi đã có những kỉ niệm tuyệt vời bên nhau. Năm cấp 2 đứng giữa ngưỡng cửa trẻ con và người lớn, chúng tôi đã dành cho nhau biết bao những tình cảm đẹp. Chỗ tôi ngồi cạnh cửa sổ, dưới đây là chỗ thằng Minh, thằng Dũng và cả cái Hoa nữa. 

Hôm ấy đã gặp lại cô giáo dạy Văn lớp 9 của mình. Thật bất ngờ khi cô vẫn còn nhận ra tôi, hai cô trò ôm chầm lấy nhau. Cô đã già hơn nhiều rôi, 20 năm rồi cơ mà. Chỉ vài năm nữa là cô sẽ nghỉ hưu. Cô hỏi cuộc sống của tôi và các bạn giờ đây ra sao. Chúng tôi vui vẻ trò chuyện, cho đến khi tôi phải rời đi. Tất cả đã rất xa mà cũng lại như vừa mới hôm qua, khi tôi vẫn là cô bé học cấp 2 ngày nào..

Hãy làm bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ (mẫu số 2).

Một ngày hè oi ả, như thường lệ, tôi về nhà nghỉ trưa sau cả buổi sáng làm việc. Trưa, con đường vắng vẻ hơn thường lệ. Cái nắng chói chang khiến ai cũng muốn mau chóng về đến nhà. Nhưng nhà tôi thì xa quá mà người lại mệt mỏi rã rời, tôi ghé vào quán nước bên đường, nghỉ một lát. Mở ba lô, trả tiền cho bác chủ quán, chợt thấy chiếc máy nghe nhạc cũ mới tìm thấy hôm nọ, tôi bèn lấy ra nghe. “Ngày mai xa nhau rồi, trường mến thương xa rồi…”, cái làn điệu du dương sao mà êm tai quá. Tôi chợt tỉnh : ”Phải rồi, đã hơn hai mươi năm ta chưa về ngôi trường cấp hai - Trường THCS Đoàn Thị Điểm thân yêu một lần nào cả!”. 
Thế rồi tôi quyết định về thăm ngôi trường xưa. Mới đi trên đường thôi mà sao cảm giác lạ quá. Một chút nao lòng, một chút bâng khuâng, xao xuyến nhưng trên hết là cảm giác hồi hộp tột cùng. “Không biết ngôi trường thay đổi nhiều không? Thầy cô, bạn bè mình ra sao rồi?”… Những ý nghĩ mông lung đó cứ dồn dập trong đầu khiến tôi không muốn phải chờ đợi quá lâu nữa. Cuối cùng thì tôi cũng tới trường. Mặt trời vẫn toả nắng chói chang, tiếng ve râm ran đâu đó, những cành hoa phượng đỏ rực khẽ đung đưa. Tuổi học trò của tôi đây rồi! Nó đã được nuôi dưỡng và lớn lên trong ngôi trường thân thương này. Trường tôi hơi lạ. Ngôi trường có màu xanh dịu nhẹ. Hàng cây năm nào giờ đã lớn bổng, rợp mát sân trường. Từng dãy lớp học giờ cũng đã khác. Tất cả đều lạ nhưng vẫn thật thân quen. Thân quen vì ngôi trường vẫn giữ cái dáng vẻ đầy yêu thương và trìu mến như hai mươi năm trước đây. Tôi bước chậm vào trường. Hè mà, các bạn học sinh đang nghỉ nên ngôi trường có một vẻ tĩnh lặng khác thường. Tôi nhìn xung quanh. Cả một khoảng sân rộng lớn. Chợt bao kỉ niệm ùa về: “Ngày xưa, tôi đã chạy nhảy, vui chơi thật hồn nhiên trên khoảnh sân này. Nhớ sao cái lúc ngã đau điếng người vậy mà vẫn đứng lên cười ha hả. Nhớ sao cái lúc chơi đùa cùng bạn bè thật vui vẻ và sung sướng đến vậy…”. Giờ tất cả đã quá xa vời – cái thời học trò vui tươi ấy. Tôi bước đi trên hành lang đến lớp cũ của mình. Không gian vẫn thật yên lặng còn lòng mình thì sao trống trải quá! Cái lần cuối cùng bước đi trên hành lang này cũng đã xa cách hai mươi năm rồi… Dừng lại trước lớp học cũ của ngày xưa. Tôi chỉ nhìn qua cửa kính thôi mà sao thấy thân quen quá, thấy nhớ quá cái thời gian bốn năm học trôi đi thật nhanh. Thầy cô, bạn bè đâu rồi? Thực sự tôi không biết. Tôi chỉ nhớ về ngày xưa. Cái từ “ngày xưa” sao mà nghẹn ngào đến vậy…Ngày xưa tôi học hành và vui chơi cùng các bạn. Có lúc cãi nhau và ghét nhau đấy. Nhưng rồi có ai nhớ đâu, chỉ một lúc lại cười giòn tan mà! Nhớ cái lúc từng đứa giúp nhau học, chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống. Nhớ mãi giọng nói của các bạn thật dịu dàng và đầy thân thương. Ngày xưa, được ngồi nghe thầy cô giảng bài, chỉ dẫn. Ôi, sao mà nhớ những lời giảng bài trầm ấm, nhớ những cở chỉ nhẹ nhàng, trìu mến của thầy cô! Tôi ước gì cái ngày xưa ấy cứ kéo dài mãi để bây giờ không phải nhớ nhung và tiếc nuối thế này. Tôi cứ đứng lặng người hàng giờ vậy, chỉ nhìn vào không gian xa xăm trước mắt mà nhớ về ngày xưa – ngày xưa với cái tuổi học trò tươi đẹp của tôi, với thầy cô và bạn bè đầy mến thương… 
Chợt, chuông điện thoại reo, kéo tôi về với thực tại. Tôi biết rằng những kỷ niệm về mái trường thân thương luôn in đậm trong tâm trí tôi, nâng bước tôi trên con đường đời. Xa trường nhưng lòng tôi luôn tưởng nhớ tới cái nôi đã nuôi dưỡng, dãy dỗ tôi nên người. Đeo headphone vào tai, bật chiếc máy nghe nhạc cũ, vẫn cái điệu nhạc du dương và êm đềm ấy: “…Cho ngày mai, cho ước vọng. Ta sẽ mãi nhớ về nhau…”Một ngày hè oi ả, như thường lệ, tôi về nhà nghỉ trưa sau cả buổi sáng làm việc. Trưa, con đường vắng vẻ hơn thường lệ. Cái nắng chói chang khiến ai cũng muốn mau chóng về đến nhà. Nhưng nhà tôi thì xa quá mà người lại mệt mỏi rã rời, tôi ghé vào quán nước bên đường, nghỉ một lát. Mở ba lô, trả tiền cho bác chủ quán, chợt thấy chiếc máy nghe nhạc cũ mới tìm thấy hôm nọ, tôi bèn lấy ra nghe. “Ngày mai xa nhau rồi, trường mến thương xa rồi…”, cái làn điệu du dương sao mà êm tai quá. Tôi chợt tỉnh : ”Phải rồi, đã hơn hai mươi năm ta chưa về ngôi trường cấp hai - Trường THCS Đoàn Thị Điểm thân yêu một lần nào cả!”. Thế rồi tôi quyết định về thăm ngôi trường xưa. Mới đi trên đường thôi mà sao cảm giác lạ quá. Một chút nao lòng, một chút bâng khuâng, xao xuyến nhưng trên hết là cảm giác hồi hộp tột cùng. “Không biết ngôi trường thay đổi nhiều không? Thầy cô, bạn bè mình ra sao rồi?”… Những ý nghĩ mông lung đó cứ dồn dập trong đầu khiến tôi không muốn phải chờ đợi quá lâu nữa. Cuối cùng thì tôi cũng tới trường. Mặt trời vẫn toả nắng chói chang, tiếng ve râm ran đâu đó, những cành hoa phượng đỏ rực khẽ đung đưa. Tuổi học trò của tôi đây rồi! Nó đã được nuôi dưỡng và lớn lên trong ngôi trường thân thương này. Trường tôi hơi lạ. Ngôi trường có màu xanh dịu nhẹ. Hàng cây năm nào giờ đã lớn bổng, rợp mát sân trường. Từng dãy lớp học giờ cũng đã khác. Tất cả đều lạ nhưng vẫn thật thân quen. Thân quen vì ngôi trường vẫn giữ cái dáng vẻ đầy yêu thương và trìu mến như hai mươi năm trước đây. Tôi bước chậm vào trường. Hè mà, các bạn học sinh đang nghỉ nên ngôi trường có một vẻ tĩnh lặng khác thường. Tôi nhìn xung quanh. Cả một khoảng sân rộng lớn. Chợt bao kỉ niệm ùa về: “Ngày xưa, tôi đã chạy nhảy, vui chơi thật hồn nhiên trên khoảnh sân này. Nhớ sao cái lúc ngã đau điếng người vậy mà vẫn đứng lên cười ha hả. Nhớ sao cái lúc chơi đùa cùng bạn bè thật vui vẻ và sung sướng đến vậy…”. Giờ tất cả đã quá xa vời – cái thời học trò vui tươi ấy. Tôi bước đi trên hành lang đến lớp cũ của mình. Không gian vẫn thật yên lặng còn lòng mình thì sao trống trải quá! Cái lần cuối cùng bước đi trên hành lang này cũng đã xa cách hai mươi năm rồi… Dừng lại trước lớp học cũ của ngày xưa. Tôi chỉ nhìn qua cửa kính thôi mà sao thấy thân quen quá, thấy nhớ quá cái thời gian bốn năm học trôi đi thật nhanh. Thầy cô, bạn bè đâu rồi? Thực sự tôi không biết. Tôi chỉ nhớ về ngày xưa. Cái từ “ngày xưa” sao mà nghẹn ngào đến vậy…Ngày xưa tôi học hành và vui chơi cùng các bạn. Có lúc cãi nhau và ghét nhau đấy. Nhưng rồi có ai nhớ đâu, chỉ một lúc lại cười giòn tan mà! Nhớ cái lúc từng đứa giúp nhau học, chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống. Nhớ mãi giọng nói của các bạn thật dịu dàng và đầy thân thương. Ngày xưa, được ngồi nghe thầy cô giảng bài, chỉ dẫn. Ôi, sao mà nhớ những lời giảng bài trầm ấm, nhớ những cở chỉ nhẹ nhàng, trìu mến của thầy cô! Tôi ước gì cái ngày xưa ấy cứ kéo dài mãi để bây giờ không phải nhớ nhung và tiếc nuối thế này. Tôi cứ đứng lặng người hàng giờ vậy, chỉ nhìn vào không gian xa xăm trước mắt mà nhớ về ngày xưa – ngày xưa với cái tuổi học trò tươi đẹp của tôi, với thầy cô và bạn bè đầy mến thương… 
Chợt, chuông điện thoại reo, kéo tôi về với thực tại. Tôi biết rằng những kỷ niệm về mái trường thân thương luôn in đậm trong tâm trí tôi, nâng bước tôi trên con đường đời. Xa trường nhưng lòng tôi luôn tưởng nhớ tới cái nôi đã nuôi dưỡng, dãy dỗ tôi nên người. Đeo headphone vào tai, bật chiếc máy nghe nhạc cũ, vẫn cái điệu nhạc du dương và êm đềm ấy: “…Cho ngày mai, cho ước vọng. Ta sẽ mãi nhớ về nhau…”

Hãy làm bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ (mẫu số 3).

Mau thật. Mới đó mà đã hai mươi năm.Hai mưới năm xa trường xa quê để lên thành phố sống. Và giờ đây tôi đã là nhà kinh tế có tiếng trong khu vực châu Á là một nhà tự thiện, một mạnh thường quân mà ai cũng biết đến. Nhưng không vì cuộc sống sung sướng nơi đây mà tôi lãng quên đi quê hương của mình. 
Hôm nay tôi nhận được một thông báo ở Phú Lộc có một học sinh học rất giỏi nhưng hoàn cảnh gia đình rất khó khăn.Phú Lộc là quê tôi.Vì thế tôi quyết định về quê chơi vài ngày và gặp em học sinh đó.Những ngày ở quê nó làm tôi nhớ lại những kỉ niệm lúc ở đây . TRong lúc tôi đang ngồi nhớ lại những kỉ niệm ấy. Thì bỗng có một cơn gió một tấm hình bay ra từ tủ và rớt ngay trước mắt tôi. Đó là tấm hình tôi chụp ờ trường khi chưa chuyển đi. Tấm hình đó làm tôi nhớ lại mái trường. Nơi đã nuôi nấng dạy bảo tôi suốt bốn năm. “Reng, reng, reng” tiếng chuông điện thoại tôi bật lên là do Kim người bạn thân của tôi điện.Kim rủ tôi về thăm trường cũ. Tôi và Kim hẹn nhau một giờ ở công viên và cùng đi. Hôm đó là một ngày nắng chói chang, bầu trời trong xanh. Đường đến trường thật khác không phải như ngày xưa nữa mà thay vào đó là những ngôi nhà cao tầng. Nhưng đặc biệt quán nước bà Thủy đã không còn mà là một hiệu sách rất lớn. Bước đến trường tôi thật bỡ ngỡ. TRường vẫn nằm trên địa điểm cũ, nhưng đã hoàn toàn đổi mới. Cái bảng trường Trung học cơ sở Phú lộc màu xanh ngày nào đã không còn mà bây giờ là một bảng điện tử có hàng chữ màu Trung học cơ sở Phú Lộc, màu chữ sẽ thay đổi theo thời tiết và khí hậu. Khi nóng chữ có màu êm dịu, khi trời lạnh chữ có màu nóng để tạo sự ấm áp. Chiếc cổng sắt kia đã thay thành chiếc cổng tự động khi có người nó sẽ tự động mở, khi không có ai nó sẽ đóng lại. Chà! khu vực để xe của học sinh không phải là một khu đất rộng như hồi đó mà là cả một hầm để xe rất tiện lợi .Đường từ cổng trường đến phòng học không còn đường tráng si măng mà được trải thảm cỏ khắp sân. Trường rất rộng có cả khu tập thể dục và hồ bơi. Cầu thang được thay toàn bộ là thang máy để thuận lợi cho việc đi lại. Dọc theo dãy hành lang là các phòng học khang trang được trang trí rất đẹp . Trên bàn được trang bị một chiếc laptop VAIO chứa tất cả nội dung bài học không cần phải đeo những chiếc cặp nặng nề chứa những quyển tập sách kia nữa. Không những vậy mỗi phòng học còn được trang bị một chiếc ti vi màn hình cong loại tốt nhất và có cả máy điều hòa khí hậu hết sức tiện nghi. Phòng đoàn đội, thư viện, phòng y tế thiết lập những trang thiết bị tối ưu và hiện đại nhất. Sau đó tôi cùng Kim tiến lên lâu xem qua một lượt phòng thực hành tin học được trang bị bốn mươi chiếc máy tính hiện đại màn hình phẳng. Khi chúng tôi bước đến văn phòng có rất nhiều thầy cô. Thầy cô nhìn tôi với ánh mắt vừa lạ vừa quen.TRong lúc tôi đang loay hoay để kiếm một người dđã mang cho tôi nhiều niềm vui nhất khi còn học ở đây. Bất chợt, đằng xa kia tôi thấybóng dáng một người cô đang ngồi ở thư viện. Chúng tôi bước đến chào cô. Cô nhìn chúng tôi với ánh mắt hiền hậu. Tôi liền hỏi cô “ Cô Thuy phải không ạ! Cô có nhớ chúng em không” Có lẽ lúc này cô vẫn chưa nhận ra chúng tôi là ai vì đã quá lâu cô trò không gặp nhau. Cô nhìn chúng tôi hồi lâu rồi nói “ Hai em là Khánh Ngân và Thiên Kim phải không”. Chúng tôi đáp lại “Dạ”. Sau đó chúng tôi và cô ngồi nói chuyện với nhau. Cô hỏi thăm chúng tôi rất nhiều, cùng chúng tôi ôn lại những kỉ niệm hồi đó khi còn ở lớp 9/7 . Mới đó mà đã xế chiều chúng tôi chào cô về. Ngày hôm nay tôi rất vui khi gặp lại cô nhưng cũng có phần hơi buồn vì tóc cô đã có điểm sợi bạc. 
Sáng hôm sau, tôi đi gặp em học sinh có hoàn cảnh khó khăn đó. Ngồi nói chuyện hồi lâu tôi mới biết em học sinh đó là học sinh của trường trung học cơ sở Phú Lộc và quyết định trao cho em xuất học bổng trị giá mười triều đồng. Nhìn em đó và tất cả các thầy cô trong trường ai cũng vui làm tôi cũng vui theo. Tôi nói chuyện với thầy hiệu trưởng hồi lâu, rồi tôi hứa sẽ giúp đỡ và tài trợ cho trường cho các em học sinh nhiều hơn. 
Mới đó mà đã hết một tuần tôi trở về thành phố với những niềm vui trong lòng khó tả được. Về đó tôi sẽ rất nhớ thầy cô nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục thực hiện công việc của mình trở về một nhà kinh tế và sẽ thực hiện lời hứa giúp trường nhiều hơn.

Hãy làm bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ (mẫu số 4).


Cuộc sống đầy biến động. Những học sinh trường tôi đã chia tay nhau tại mái trường Thuận Thành yêu dấu này.
Kể từ ngày đó một phần do bận việc cơ quan phần khác do công việc gia đình nên tôi chưa có dịp về thăm trường, thăm thầy, thăm cô. Hôm ấy nhân chuyến đi công tác tôi xin phép cơ quan nghỉ ba ngày để có dịp thăm lại trường xưa bạn cũ. Đi cùng tôi còn có mấy đồng nghiệp trong tòa soạn. Đó là chuyến đi đầy xúc động của tôi trong suốt những năm công tác ở Hà Nội.
Bánh xe lăn đều và nhanh con đường quen thuộc. Chỉ còn khoảng năm phút nữa là chúng tôi tới trường.

Lòng tôi cứ bồn chồn rạo rực. Xe dừng lại ngay trước cổng trường. Cảnh trường khác xưa nhiều quá tôi gần như ko thể nhận ra. Thế là đã hai mươi năm kể từ khi chia tay, giờ tôi mới được trở lại đây nơi tôi đã từng có những kỉ niệm êm đẹp. Cổng tường này là này là nơi lũ học trò chung tôi vẫn đợi nhau. Tôi ngó nghiêng như ngóng chờ 1 điều gì đó... Áp mặt vào những thanh sát của cánh cổng trường tôi nhìn xa xăm... Vẫn màu áo xanh hòa bình nhưng học sinh đang vui vẻ nô đua hồn nhiên trong sân trường làm tôi nhớ quá những lần đá cầu nhảy dây trốn tìm... cùng các bạn. Nước mắt tôi ứa ra, họng tôi tắc nghẹn như có cái gì chặn ngang. Tôi không thể kìm nổi xúc động này. Thầy cô ơi... tiếng gọi sao mà thân thương quá! Mong tìm lại những kỉ niệm ngày xưa, tôi bước vào, hàng phượng vĩ đã thay bằng hàng bằng lăng nhưng tôi vãn người thấy đâu đây mùi hương quen thuộc hè đến phượng nở đỏ rực cả một góc trời. Ve kêu râm ran... Tiếng ve gọi hè gọi cả những hồi ức ấu thơ đẹp đẽ. Tôi đi dạo một vòng quanh trường như dạo lại hững bài hát mà chúng tôi đã từng hát khi còn học dưới mái trường này. Tôi lẩm bẩm "hàng ghế đá, xanh hàng cây góc sân trường, bạn thân hỡi..." tôi dừng lại ko hát nữa nói đúng hơn là ko hát nổi... Xúc động!

Tôi ghé lại chỗ hàng liễu xanh rì, đó là nơi tôi và các thầy cô cùng các bạn chụp bức hình cuối cùng "bức ảnh" tôi nghĩ trong đầu và chạy lại về phía ô tô. Tôi bới tung vali tìm kiếm bức ảnh.

Đây rồi! Mắt tôi sáng lên vui vẻ, tay tôi lướt trên bướt ảnh, lướt trên từng khuôn mặt nụ cười của thầy cô và các bạn. Nước mắt trao dâng, cảnh vật xung quanh nhòa đi trước mắt tôi. Tôi chạy vào văn phòng, chẳng có ai ngoài bác bảo vệ mà học sinh chúng tôi ngày xưa rất kính trọng và tin tưởng. Bác quý học sinh như con của mình. Bác đã già nhưng vẫn vui tính và nhanh nhẹn như ngày xưa. Hồi đó bố mẹ gửi tôi lên học và nhờ bác lo cơm nước cho tôi. Hằng ngày tôi nhổ tóc sâu cho bác, hai bác cháu nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Trong 2 năm học ở trường bác đã cho tôi ko ít những lời khuyên bổ ích và đúng đắn.

Tôi tiến gần chỗ bác:

- Bác... bác Hiền ơi..! - Tôi nghẹn ngào

Bác quay sang phía tôi, chăm chú nhìn, đôi mắt ánh lên sự vui mừng.

- Trang ... hả?

Giọng bác run run, mắt bác sáng ngời và mặt bác vui vẻ. Bác trách tôi:

- Sao lâu rồi mày chẳng về đây với bác bác có bao nhiêu chuyện mà chẳng biết kể với ai, bác cứ ngóng mày mãi! - Thế hôm nay có việc gì mà lại về đây

- Cháu về thăm bác ạ! - Tôi cười tươi rói.

- Thăm bác? Lại xạo rồi! - Bác cười hiền hậu .

- Sao bác biết ạ? Tôi cười sung sướng - Cháu đùa thôi ạ. Hôm nay cơ quan phân tụi cháu về trường mình làm bài phóng sự về phong trào thi đua và học tập của trường ạ!

- À! Ra thế! Bác cười nồng hậu.

Sau đó chúng tôi và bác ôn lại quãng thời gian ngày xưa bé rất vui vẻ. Đến giờ tan lớp, bác đứng dậy và bảo với chúng tôi:

- Thôi mấy đứa ngồi nói chuyện bác phải lên đánh trống đây.

Bọn tôi vâng ạ, rồi ngồi tiếp nhìn bác đi ra gõ trống trường và ngồi nói chuyện một cách vui vẻ, nhác thấy xa xa có người quen quen tôi tìm lại kí ức "cô Huyền" tôi nghĩ. Vẫn dáng người nhỏ nhắn tay hay đưa lên đầu và cả cách ôm cặp nữa. ĐÚNG RỒI! tôi đứng bật dậy chạy lại phía cô ôm! Cô nhận ra tôi tức thì và hỏi han tôi rất nhiều.

Thấy cô thật chặt trông cô có vẻ xanh xao mệt mỏi, tôi chạy lại hỏi:

- Cô không khỏe ạ! - Tôi thắc mắc.

- À...ừ ...! mấy hôm nay thời tiết oi bức cô hơi mệt!

Tôi lúng túng hỏi:

- Thế cô uống thuốc chưa ạ? Cô đừng quá sức cô à!

Cô nhìn tôi với con mắt trìu mến và chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều.

Đó là 1 chuyến công tác và là 1 chuyến thăm trường đầy xúc động của tôi. Tôi ra về, tới chào mọi người nhưng tôi hứa với bác Hiền và cô sẽ trở lại vào 1 ngày ko xa. chuyến đi này đã giúp tô đậm thêm những kỉ niệm về mọi người, về thầy cô và các bạn. Ngay ngày sau đó bài phóng sự về trường Thuận Thanh đã đc in ngay trên tờ báo nơi tôi làm việc.

Hãy làm bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ (mẫu số 5).


Kể từ cái ngày nhận giấy tốt nghiệp cấp hai thấm thoát đã qua 20 năm, qua bao tháng ngày xa quê hương thương nhớ. Rồi một ngày, khi thấy mình đã trưởng thành qua quãng dương học tập đầy gian khó, tôi đã đử tự tin dê về thăm lại ngôi trường cấp hai xưa – nơi ươm mầm cho tôi bao ước mơ, nơi tôi đã lớn lên từng ngày trong sự dìu dắt của các thầy cô.

Hôm ấy là một ngày rất đẹp. Tiết trời dần chuyển thu, bầu không khí hè không còn quá oi bức, nóng bỏng mà đã trở nên dễ chịu hơn nhiều. Từng cơn gió nhẹ khua tán cây bên đường xào xạc. Tôi vẫn đi trên lối cũ, mải mê bước theo làn nắng vàng rực rỡ trong niềm vui sướng thôi thúc lẫn với chút cảm giác khó tả. Chính cảm giác, chính bầu không khí ấy 20 năm trước tôi cũng như nhiều đứa bạn khác trong làng đang náo nức mong chờ đếm từng ngày từng giờ để được đến trường gặp lại bạn bè thầy cô. Ngay khi đứng trước cổng ngôi trường xưa, cảm xúc nao nao hạnh phúc ấy lại ùa về chiếm lấy trái tim tôi rất tự nhiên, không thể nào ngăn được. Nghe tiếng tim mình thúc giục, tôi bước vào sân trường – những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa yêu dấu sau ngần ấy năm xa cách. Tôi nhìn khắp xung quanh va thầm nghĩ trường nay đã thay đổi quá nhiều.

Nhưng dù trường có thay đổi nhiều thế nào thì hình ảnh ngoài có vẻ lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lấn át được cảm giác vô cùng thân thương gần gũi in sâu trong tâm thức tôi.

Còn nhớ lúc trước trường chỉ có 6, 7 phòng học, khuôn viên cũng khá nhỏ đi một qua mạch là hết. Còn giờ đây trường trông khang trang và rộng thoáng hơn rất nhiều. Các dãy phòng đều được xây thêm mấy tầng cao ngất. Còn sân trường cũng được mở rộng hơn tráng bê tông sạch sẽ và trồng thêm nhiều cây xanh. Tôi đang dạo bước dưới hàng cây thẳng tắp, cố hít thật đầy phổi không khí trong lành mát mẻ rồi dừng chân ngồi xuống bên một gốc cây to. Rồi không biết là nhờ đâu, một linh cảm, hay một sự trùng hợp, tôi phát hiện dòng chữ khắc đậm nét " 9/2 SIU WẬY" trên thân cây. Tôi thật sự rất bất ngờ, tôi không nghĩ cái cây con xưa do cả lớp trồng giờ lại còn nơi đây và trở thành cái cây già to sừng sững. Nhìn dòng chữ tôi không nén nổi niềm vui mà bật cười, biết bao kỷ niệm vui buồn đẹp đẽ năm cuối cấp như hiện về trước mặt. Ngày ấy đã là anh chị của cả trường rồi mà xem ra chúng tôi vẫn còn ngây thơ nông nỗi lắm. Kể ra lớp tôi ngày ấy đoàn kết thật: Đoàn kết học, Đoàn kết chơi. Nói về học, một khi cả lớp đã quyết tâm học lập thành tích thì thật không lớp nào vượt qua nổi. Với khẩu hiệu " ĐOÀN KẾT MỘT LÒNG", mỗi thành viên trong lớp với tinh thần thi đua năng nổ tràn đầy sức sống đều cố gắng ra sức học hết mình, không chỉ vì bản thân mà là vì cả tập thể. Về mặt phong trào cũng vậy. Cũng nhờ tinh thần đoàn kết trên, lớp luôn đạt nhà trường khen thưởng và đạt nhiều danh hiệu đáng tự hào. Học thì tốt thật đấy, nhưng đã là " 9/2 SIU WẬY" thì hẳn cũng có những lúc nghịch không ai chịu được. Thầy cô từng dạy lớp khen thì có khen nhưng lúc nào cũng không quên thêm vài câu đùa về cái lớp lắm chiêu nhiều trò. Nhưng những chiêu trò độc đáo ấy cũng rất hồn nhiên rất dễ thương.

Tôi nhớ nhất buổi liên hoan cuối năm của lớp, thật cảm động lắm. Cả lớp bày nhau dùng nghề " thủ công" độc nhất, cả lớp ngồi lại với nhau viết những lời tâm sự, lời chúc, bày tỏ tình cảm ban bè, tình thầy trò vào những mảng giấy nhỏ trao tay nhau, bỏ vào một cái hộp lớn tặng cô. Mỗi người một cách viết, một cảm xúc, một suy nghĩ riêng, tất cả đều xuất phát từ trái tim trong sáng tuổi mới lớn, biết cảm, biết yêu thương. Có đứa chẳng biết nói thế nào rồi viết có mỗi câu " Em yêu cô" gần trăm lần như chép bài phạt đem tặng cho cô. Trước tấm lòng của đám trò nhỏ, cô không cảm động sao được, chúng ta cũng vậy, ngồi xem từng mẫu giấy mà vừa cười vừa khóc.

Tôi ngồi dưới gốc cây nhớ về từng kỷ niệm vui buồn bên nhau. Càng nhớ lại càng thấy luyến tiếc, tiếc sao thời học sinh sao trôi qua quá nhanh. Từng lúc vui, lúc buồn tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng như chỉ mới xảy xa hôm trước dậy mà hôm nay khi nhìn lại mới thấy mình đã đi một quãng đường quá xa. Không biết bạn bè ngày trước giờ có còn nhớ về nhau, nhớ về mái trường này không. Tôi ngồi nghĩ ngợi quên cả thời gian.

Từ khóa tìm kiếm
  • bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường
  • hãy tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường
  • kể lại 20 năm sau về thăm trường cũ
  • sau 20 năm về thăm trường cũ
  • tưởng tượng 20 năm sau
  • tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ
  • tưởng tượng 20 năm sau vào một ngày hè
  • tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ
  • tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ hãy
  • tưởng tượng sau 20 năm về thăm trường cũ




COMMENTS

Name

Giải thích câu tục ngữ thương người như thể thương thân,1,Văn mẫu lớp 8,7,Văn mẫu THCS,28,Văn mẫu THPT,1,
ltr
item
Top Văn Mẫu - Các bài văn mẫu hay nhất: Bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ
Bài văn tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ
Hôm nay, tôi về thăm ngôi trường cấp 2 thân yêu của tôi, sau hai mươi năm xa cách...
https://1.bp.blogspot.com/-v-taAi8-Smc/VzxtSKb0g1I/AAAAAAAAGIU/waBuJY6uOFEz2pOH-cOK_zTsj-jY-lhPgCLcB/s320/Truog-CVA.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-v-taAi8-Smc/VzxtSKb0g1I/AAAAAAAAGIU/waBuJY6uOFEz2pOH-cOK_zTsj-jY-lhPgCLcB/s72-c/Truog-CVA.jpg
Top Văn Mẫu - Các bài văn mẫu hay nhất
https://www.topvanmau.com/2016/05/bai-van-tuong-tuong-20-nam-sau-ve-tham.html
https://www.topvanmau.com/
https://www.topvanmau.com/
https://www.topvanmau.com/2016/05/bai-van-tuong-tuong-20-nam-sau-ve-tham.html
true
7228481024098866112
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy